Những buổi chợ
Mỗi buổi sáng khi ánh nắng xuyên qua rèm cửa vào phòng nhảy múa, mình thức dậy rồi xuôi ra chợ sớm. Khắp ngõ hẻm mùi thơm của phở, của bún bò, của hủ tiếu mì, của đủ thứ món ăn sáng quyện vào nhau làm rối loạn mùi thơm. Tiếng nồi niêu khua khoắng như một âm thanh hiển nhiên thức người người dậy mỗi sáng. Ra khỏi con hẻm nhỏ là chợ. Có "chú pede" bán thịt heo từ rất sớm. Hình như chú luôn thủ sẵn một cái nhíp trong túi áo, hễ vắng khách thì chú ngồi nhổ râu cằm. Mình chả mấy khi mua thịt của chú cả, vì tự nhiên không thích, thế thôi. Qua vài căn nhà, có chị bán thịt heo rất đông khách, tay bằng miệng miệng bằng tay, chào mời liên tục. Khách này chưa xong thì chị đã mời khách khác, khách bên trong quầy hàng chưa xong thì chị đã mời khách đằng xa. Cứ vậy, quầy hàng của chị lúc nào cũng đông đúc. Mình vốn dĩ chẳng thích đông đúc. Mình hay chạy thẳng xuống tút gần cuối con đường, có hai vợ chồng trạc tuổi mình, nói giọng bắc đặc sệt, có đứa con nhỏ nằm ngủ trên nôi bên cạnh...